Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

Truyện Hài - Địa Ngục Du Ký Hồi 4



Gặp anh Hoàng Phủ Ngọc Tường/ Tai ương bất chấp lên đường tầm sư.

Trọng lú và chó vừa đi vừa trò chuyện
Trọng lú: Tôi phục ông cái tài nịnh, tiếc là thế giới không có giải Nobel cho người nịnh, nếu không ông đã được bình chọn rồi.
Chó: Ông nói sao? tôi mà là nịnh nhất hả?
Trọng lú: Ông giả vờ hay nhỉ, thế ông còn nhớ bài này không?
"Bữa trước mẹ cho con
Ông Stalin bên cạnh nhi đồng
Áo Ông trắng giữa mây hồng
Mắt Ông hiền hậu, miệng Ông mỉm cười
Stalin! Stalin!
Yêu biết mấy, nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!
Hôm qua loa gọi ngoài đồng
Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao
Làng trên xóm dưới xôn xao
Làm sao, Ông đã... làm sao, mất rồi!
Ông Stalin ơi, Ông Stalin ơi!
Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương Ông thương mười
Yêu con yêu nước yêu nòi
Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu!
Ngày xưa khô héo quạnh hiu
Có người mới có ít nhiều vui tươi
Ngày xưa đói rách tơi bời
Có người mới có được nồi cơm no
Ngày xưa cùm kẹp dày vò
Có người mới có tự do tháng ngày
Ngày mai dân có ruộng cày
Ngày mai độc lập ơn này nhớ ai
Ơn này nhớ để hai vai
Một vai ơn Bác một vai ơn Người
Con còn bé dại con ơi
Mai sau con nhé trọn đời nhớ Ông!
Thương Ông mẹ nguyện trong lòng
Yêu làng, yêu nước, yêu chồng, yêu con
Ông dù đã khuất không còn
Chân Ông còn mãi dấu son trên đường
Trên đường quê sáng tinh sương
Hôm nay nghi ngút khói hương xóm làng
Ngàn tay trắng những băng tang
Nối liền khúc ruột nhớ thương đời đời"
Chó: Thì tôi cứ ngỡ là cộng sản là trên cả tuyệt vời rồi, nên tôi mới khóc thương  hoành tráng như vậy. Đúng là không cái dại nào giống cái dại nào, thôi quên chuyện xa xưa ấy đi, à mà này nếu xưa kia tôi nổi tiếng vì nịnh lố thì bây giờ ông nổi tiếng về xạo lố đấy nhé. xếp ra tôi phải xem ông bằng ông tổ của nghề nói dóc đấy.
Trọng lú: Đỏ mặt "Ông nói cho rõ xem nào, đừng có mà vu khống thì không xong với tôi đâu
Chó: ông còn nhớ vừa rồi ở CuBa không, ông ca tụng CNXH tươi đẹp ngất trời mây, làm báo hại bà Tổng thống Braxin sợ văng miểng nên từ chối tiếp ông sang thăm đấy, Nhục mặt chưa?
Trọng lú: Gãi đầu," Ừ đời nó thế", thôi xem như hòa, cả hai thằng đều Đểu ngang nhau được chưa ?
Chó: có thế chứ.
Về tới gốc cây Thấy Cha Vét vẫn còn chưa tỉnh ngủ.
Trọng lú: lại gần lay nhẹ, " Ông Cha Vét, dậy đi thôi, có thêm một người cùng đi với chúng ta đây này"
Cha Vét: Ngồi bật dậy  dụi mắt nhìn quanh, có ai đâu chỉ có con chó mà ông bảo là người, ông có nhìn gà hóa cuốc không đấy.
Trọng lú: Ây chết tôi quên giới thiệu, đây là đồng chí nhà thơ cách mạng nổi tiếng Tố Hữu, chết xuống đây bị đày mang kiếp chó để trả nợ, đồng chí sợ quá nên bỏ trốn đấy, Chó, í quên Tố Hữu chào đồng chí Cha Vét đi nào, đồng chí là lãnh đạo nước Venezuala XHCN anh em đấy.
Chó: Xin chào đồng chí Cha Vét
Cha Vét: Xin chào đồng chí Tố Hữu
Trọng lú: Thôi thế đủ rồi ta đi nào
Cả ba cùng lên đường, ròng rã ba ngày đường mới đến nơi ẩn nấp của ông Hoàng Phủ Ngọc Tường, đó là một ngôi miếu hoang ẩm thấp rêu phong, mạng nhện giăng đầy.
Chó: đã đến nơi ẩn nấp của hắn, hai ông theo tôi vào, tuyệt đối không được nói chuyện hắn nghe tiếng người lạ sẽ trón mất không ra đâu, nói rồi chó rón rén chui vào miếu đánh hơi và sủa gâu gâu. Nghe tiếng bạn quen từ trong bóng tôi Hoàng Phủ Ngọc Tường lờ đờ đứng dậy tiếng ra nơi tiếng sủa, thấy Hoàng Phủ Ngọc Tường xuất hiện bộ dạng rách rười đầu tóc bù xù, hai hốc mắt lõm sâu trắng dã, Trọng lú và Cha Vét hoảng quá toang bỏ chạy, thấy thế chó phóng lại nói to" các ông đừng sợ ông này từ khi trốn đến nay không bao giờ chợp mắt ngủ yên được, hễ chợp mắt là ông thấy cả đoàn oan hồn đến đòi mạng, ông ấy sợ quá nên thức suốt không dám ngủ đấy, các ông bình tĩnh, đồng chí cả mà ai lại hại nhau, nhất là trong lúc này. Lúc này Trọng lú và Cha Vét mới hoàn hồn tiến lại gần cất tiếng Chào" Chào đồng chí !,Chào đồng chí !"
Hoàng Phủ Ngọc Tường: Thôi không khách sáo làm gì các ông đến giúp tôi phải không?
Trọng lú: Vâng đúng thế, chúng tôi đến dắt ông đi tìm các cụ cho vui, sẵn tiện hỏi chuyện các cụ Mác Lê, về lý tưởng cộng sản mà chúng ta theo đuổi bao năm nay ấy mà.
Thế thì hay quá, tôi cũng muốn đi nhưng ngặt nỗi chỉ có một mình có chuyện gì chẳng có ai giúp, vả lại cũng không biết các cụ giờ đang bị giam ở đâu mà tìm.
Trọng lú: Tôi và ông Cha Vét biết chỗ rồi, Ông nhanh chân vào sửa soạn thay quần áo cho tươm tất tí, cải trang xong rồi đi ngay, trong vali của tôi có bộ đồ mới, ông tắm rửa sạch sẽ rồi mặc vào nhé.
Hoàng Phủ Ngọc Tường: Cảm ơn các ông nhiều lắm, đợi tôi tí nhé.

Mời xem Hồi thứ năm: Núi rừng trùng điệp xa xôi/ Âm binh qủy sứ săn mồi tuốt gươm.

4 nhận xét:

  1. Anh Xuân Diệu giận anh Trọng lú lắm nhé . Trọng Lú không can thiệp được đ/c X để cho tay Hưởng dùng bao cao su ép con thằng bạn thân Huy Cận vô tù . Tội này làm sao mà Xuân Diệu tha cho được . Chắc Xuận Diệu giả vờ rồi cắn tan xương để trả thù cho thằng bạn .

    Trả lờiXóa
  2. Thấy bác vài ngày trước hôm nay bác mới "mở hết cửa".
    Bác có phải họa sĩ nguyễn Hồng Phi không đấy?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @ Mèo con, Bác Ba Phi Không phải họa sĩ nguyễn Hồng Phi, chỉ trùng tên thôi. Hề hề

      Xóa
  3. Thấy bác hề hề! chợt nhớ lão BS.
    Sẵn đây em đố bác câu này nghe:
    -Ai là những người thực sự đọc báo Nhân Dân? (Đọc ngấu nghiến đọc hết chữ luôn à nghe)
    Hề hề! bí rồi phải không em giải luôn:
    - Thưa bác TÙ CHÍNH TRỊ.. (kinh thánh cũng cúp luôn chỉ phát báo ND ngon thì không đọc chả ai cấm)..lại phải hề hề!

    Trả lờiXóa