Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Truyện Hài - Địa Ngục Du Ký



ĐỊA NGỤC DU KÝ

Hồi 1

Sau khi chết vong hồn trọng lú vẫn còn luyến tiếc chốn dương gian, tiếc nuối vì đã không bảo vệ được đảng cộng sản, cảm thấy vô cùng có lỗi với các vì tiên đế khai sinh ra vương triều cộng sản, nên ra sức quấy nhiễu, cụ thể là Lú vẫn thường nhập hồn vào xác các tiến sĩ, giáo sư ở báo QĐND, ND,… để vu khống, hăm dọa những người phản hồi trái chiều. Nhưng sau khi nghe xong bài ” Văn Tế Trọng Lú” của Bác Ba Phi Trọng lú đã thu xếp hành trang giã từ dương gian, đi về thế giới của người hiền và cuộc hành trình đi về thế giới của người hiền bắt đầu. Sau khi lên thiên đường tìm khắp chốn, cả sợt trên google nhưng không hề tồn tại cái thiên đường nào mang tên “Thiên đường cộng sản”
, Chỉ có Thiên đường tình yêu, Thiên đường mua sắm, v.v…Lú tức lắm, lẩm bẩm ” ĐM, theo lý thuyết sách vở Mác Lê mình học mấy chục năm nay là có thiên đường cộng sản cơ mà? sao bây giờ tìm cả ngày mà Đéo thấy cái Thiên đường cộng sản nó tròn méo ra làm sao, chẳng lẽ nick name Trọng lú thiên hạ đặt cho mình là chính xác? mình bị gạt rồi sao? Thôi nhớ ra rồi Bác Ba Phi bẩu mình đi xuống địa ngục tìm các cụ sao lại lên thiên đường tìm làm gì cho mất công toi, rõ là lú thật.” thế là lú lại phải đáp chuyến bay xuống địa ngục tìm các cụ hỏi cho rõ ngọn nghành sự việc.

ĐẾN CỬA KHẨU HẢI QUAN VI NA ĐỊA NGỤC
 Giữa lúc đồng chí Cha Vét trừng mắt mắng đồng chí hải quan: “ĐM, trên trần gian tao đã bị chúng nó lừa, xuống đây mày còn gạt tao nữa là sao? đồ bất nhân, quân mất dạy”
 Trọng Lú: Ơ hay, có phải đồng chí Hu Gô Cha Vét không nhỉ?
 Cha Vét: Ngừng chửi, nhìn Trọng Lú dò xét hồi lâu rồi nhào tới ôm Trọng lú òa lên nức nở, “ÔI đồng chí Nguyễn Phú Trọng đây mà, sao dạo này trông đồng chí hốc hác thế, suýt nữa tôi không nhận ra đồng chí rồi, gặp đồng chí ở đây thật là qúy hóa quá”
 Trọng Lú: Hai tay ôm ghì chặt Cha Vét “Tôi cũng vô cùng xúc động khi gặp đồng chí ở đây, đồng chí khỏe không?”
 Cha Vét: Khỏe cái nỗi gì, bệnh ung thư không chữa được nên mới xuống đây này.
 Trọng Lú: Xin lỗi đồng chí, tôi quên là cả hai chúng ta đều đã chết hết rồi.
 Giữa lúc hai đồng chí lãnh đạo cộng sản anh em gặp nhau vui mừng khôn xiết
 Hải Quan: Quát to ” các ông nói xong chưa? cả cái ông mới đến nữa, có chịu làm thủ tục đầu tiên để được đi gặp Cụ Mác Lê Mao Hồ gì gì đó không thì bảo, không thì biến, để tôi còn làm việc”
 Trọng Lú: Đồng chí Hải quan thông cảm, đồng chí Cha Vét đây không phải là người Việt Nam nên không biết “thủ tục đầu tiên” có nghĩa là thủ tục tiền đâu, xin đồng chí thông cảm cho ạ,
 Hải Quan: Thôi được rồi, tôi thông cảm với các ông chuyện này, ông cũng nhạy bén lắm đấy.
 Trọng Lú: lẩm bẩm “ĐM thằng Hải quan này còn khen mình nhạy bén cơ đấy, mà lúc còn sống chúng nó gọi mình là giáo điều, bảo thủ, không tiến bộ, còn gọi mình là Trọng lú nữa, thế mới đau, biết như thế mình chết quách cho xong”
 Hải Quan: Tôi cho các ông 10 phút để hội ý là đi hay về, bằng không tôi gọi bọn âm binh bắt nhốt hết về tội quấy rối trật tự công cộng.
 Cha Vét: Khều Trọng lú đi lại một góc khuất ” Nó cho chúng ta có mười phút, thôi khỏi xưng hô đồng chí dài dòng mất thì giờ, cứ gọi ông và tôi cho nó gọn nhé, này ông, thú thật là trước khi chết tôi cứ ngỡ là cộng sản nhà ta đã tiến tới thiên đường rồi nên không cần xài tiền, vàng của bọn giãy chết làm gì, nên không đem theo vàng bạc đô la làm gì cho nó vướng, xuống đây nó đòi phải hai trăm đô Ôbama mới rách việc đấy
 Trọng Lú: Vò đầu suy nghĩ “Thì tôi cũng nghĩ y hệt như ông mới chết chứ”
 Cha Vét: Giục, “Ông có cách nào khách quan không?”
 Trọng Lú: Ồ, tôi không mang tiền theo, nhưng trong hành lý có hai gói Ba Số, và hai chai rượu X.O, những món này của bọn tư bản giãy chết làm ngon phết đấy, có thể thay thế hai trăm đô kia đấy.
 Cha Vét: Thế thì hay quá, ông đem lại đổi với nó đi, tôi ngồi đây chờ cũng được
 Trọng Lú: Đem hai chai X.O lại để lên bàn đồng chí Hải quan, đồng thời móc điếu Ba Số ra hút, chìa bao thuốc ra mời: ” Mời đồng chí làm một điếu cho thơm râu ạ, hai chai X.O này em biếu đồng chí xem như là thủ tục đầu tiên đấy ạ.”
 Hải Quan: Ừ, hiểu chuyện như ông có phải hay hơn không, thủ tục đầu tiên như vậy đã xong, mời hai ông cứ tự nhiên đi vào địa ngục tìm người quen, à mà này các lãnh tụ của các ông hiện đang bị giam ở trại phục hồi nhân phẩm địa chỉ: Phòng 04, dãy 04, Khu 4, Đường số 4, Phường 4, Quân 4, tỉnh…..
 Trọng Lú: Chen ngang: “Ơ hay ! sao cái gì cũng bốn hết vậy đồng chí Hải quan”
 Hải Quan: Thì cộng sản các ông thích số 4, mà số 4 cũng là điều bốn trong HP của nước ông đấy, mà số 4 phát âm theo tiếng tàu lạ là tử hiểu chưa?
 Trọng Lú: Đứng hình, người cứng đơ như cây cơ.

Hồi thứ 2 : Cũng vì điều bốn ta mới chết/ Ngu dốt cho nên mới lộ hàng

Cha Vét: Thấy Trọng Lú đang nói chuyện phấn khởi bỗng nhiên đứng thừ người ra như trời trồng, không nói được câu nào vội chạy lại xem tình hình thế nào ” Đồng chí Hải quan, ông bạn tôi làm sao người cứng đờ thế này, chắc đồng chí nói câu gì sốc quá nên ông lên tăng xông rồi, đồng chí mau gọi xe cứu thương đưa ông bạn tôi vô bệnh viện gấp với”
 Hải quan: Tôi có nói gì sai đâu, tôi hướng dẫn ông ấy địa chỉ để đi thăm người quen cho nhanh ấy mà, Tôi bảo là đến địa chỉ Phòng 04, dãy 04, Khu 4, Đường số 4, Phường 4, Quận 4, tỉnh…..
 Cha Vét: Thét lớn “Ông im mồm ngay chính vì gắng sức bảo vệ điều bốn hiến pháp mà ông ấy mới chết đấy, ông vô tình chạm vào nỗi đau thầm kín của bạn tôi rồi ông có biết không?”
 Hải quan: Xin lỗi tôi không cố ý, để tôi gọi xe cứu thương
 Cha Vét: Để tôi giựt tóc may ổng xem sao, chờ xe cứu thương chắc không kịp quá, Phựt, phựt, phựt,… Cha Vét liên tục giật mỗi lúc càng mạnh, sắp đứt cả chùm tóc may mà Trọng lú vẫn chưa hồi tỉnh. Trong cái rủi có cái may sau khi ngất Trọng lú thấy mình lạc vào một thế giới vô cùng kỳ ảo, mọi người đều sống chan hòa, thương yêu nhau, xe hơi biệt thự ai cũng có giống như ai không còn phân chia giai cấp giàu nghèo nữa, thành phố đường xá khang trang sạch đẹp, quái lạ! đặc biệt là không có nhà nào gắn cửa, hàng rào, camera chống trộm gì sấc, mặc dù trong nhà có rất nhiều của cải nhưng chẳng ai quan tâm đến việc trộm cướp bao giờ. Người thì đi dạo, kẻ thì đi siêu thị,… Trọng lú chợt nghĩ ra điều gì đó rất quen với mình, Chợt ồ lên “À thì ra mình đã lên được đến thiên đàng cộng sản rồi đây này, tổ cha cái bọn phản động suốt ngày cứ bảo mình lú lẫn, thiên đường cộng sản là hoang đường ảo tưởng, thì đây là sự thật đây này, ĐM. cái bọn phản động mất dạy suốt ngày chống phá đảng ta, một sự thật rất khách quan và biện chứng thế này mà chúng nó bảo là hoang tưởng, mình phải tìm cái gì làm bằng chứng để cho bọn phản động hết chối cãi mới được, nói rồi tạt vào phòng trưng bày điện thoại di động bên đường vớ cái Iphon 5 mới cáu tí toáy mở chức năng quay camera lia vài vòng làm bằng chứng gửi cho bọn tư bản xem để chúng nó thấy được tính ưu việt của cộng sản là như thế này đây, cộng sản chúng tao tươi đẹp,dân chủ gấp vạn lần bọn bay nhé, đồ khốn ạ, mình phải quay đoạn ban đêm nhà dân ngủ không cần đóng cửa cho chúng sáng mắt ra, vì trên thiên đường này ai cũng có của cải tài sản như nhau, nên chẳng có ai tham lam trộm cướp làm gì, vì thế cho nên không có nhà tù, công an, quân đội, tòa án hay luật sư gì sấc, đang lan mang cảm xúc chợt nghe đau giật bắn cả mình, sao đầu mình đau nhói thế nhỉ? Ôi sao đau đầu thế này lên tăng xông đột xuất thế này thì hỏng mất, vội bấm 115 gọi lớn” CẤP CỨU, CẤP CỨU, CẤP CỨU,… mắt mở dần, gặp đồng chí Hải quan đang làm việc, thấy mình đang nằm trên sàn nhà, ông Cha Vét đang tích cực nhổ tóc may, Trọng lú thều thào "Thôi ông đừng nhổ nữa, đau lắm tôi tỉnh rồi".
 Cha Vét: Ông phải cảm ơn tôi đấy nhé
 Trọng lú: Ông làm tôi mất cả hứng rồi đây này, đang mơ thấy thiên đường cộng sản tươi đẹp làm sao, ông giật mạnh đau quá quá làm mất toi giấc mơ đẹp của tôi rồi đấy.
 Cha Vét: Thôi ông quên cái thiên đường cộng sản chết tiệt ấy đi giùm tôi có được không? chúng ta bây giờ đang ở địa ngục, mục đích của chúng ta là đi tìm gặp các cụ lãnh tụ hỏi cho rõ chuyện, hiểu chưa
 Trọng lú: Xin lỗi ông tôi thật hồ đồ
 Cha Vét: thôi ông hãy gom hành lý rồi chào đồng chí Hải quan lên đường kẻo muộn trời tối, gặp bọn qủy sứ chặn đường cướp giật thì nguy, Thôi chúng tôi xin chào đồng chí hải quan nhé, tôi đi đây
 Hải quan: Chúc hai ông thượng lộ bình an, hạ lộ đừng có mà bò càn đấy nhé, nhớ địa chỉ chưa: Phòng 04, dãy 04, Khu 4, …
 Trọng lú: Ồng có im ngay không, tôi lại ngất nữa bây giờ
 Cha Vét: Đi nhanh lên nào
 Hải Quan: Lên đường vui vẻ nhé, Good bye see you a gain!

Hồi thứ 3: Đi tìm lãnh tụ gian truân lắm/ Khó mấy nhưng ta chẳng nản lòng

Rời trụ sở Hải quan cả hai đều cố gắng đi thật nhanh, nhưng đi được một quãng thì trọng lú lại thở dốc, mặt tái xanh, chân khụy xuống gọi Cha Vét giọng thều thào: ” Ông ơi, nghỉ mệt chút đã, tôi sắp đứt hơi rồi đây này”
 Cha Vét: Ông bị làm sao, thôi ta tấp vào ven đường nghỉ lấy sức rồi đi cũng được. Rồi cả hai tạt vào một gốc cây cổ thụ rợp bóng ngồi nghỉ
 Cha Vét: Này sao hành lý ông nặng thế, thảo nào ông nhanh đuối sức là phải lắm rồi
 Trọng lú: Có gì đâu vài bộ đồ, lương khô, vật dụng cá nhân, còn có một quyển Mác lê,mao tuyển dày cộp mà tôi rất qúy
 Cha Vét: Qúy cái con mẹ gì thứ đó, ông vứt nó đi cho nhẹ người, cũng vì nhiễm mấy cái lý tưởng cộng sản chết tiệt ấy mà ông mới Lú đấy
 Trọng lú: Cả đời tôi bỏ bao năm nghiên cứu lý luận về nó đấy, ông nói bỏ là bỏ dễ lắm sao
 Cha Vét: Thế tôi hỏi ông nhé, chúng ta đang ở đâu?
 Trọng lú: Ông này hỏi lạ nhỉ, Thì mình đang ở địa ngục chứ còn gì
 Cha Vét: Nổi nóng, “thế thì hằng đống sách Mác lê ông nghiên cứu bao nhiêu năm nay, có đưa ông lên tới thiên đường cộng sản không?”
 Trọng lú: Xin lỗi ông tôi ngớ ngẩn thật, biết vậy nhưng bỏ chẳng đành ông ạ, thôi để tôi nhét nó vào hốc cây to này, khi nào cần sẽ lấy nghiên cứu tiếp.
 Cha Vét: “ông làm sao cũng được, miễn là ông đừng mang nó bên người là được rồi”., đang loay hoay nhét mớ sách qúy vào hốc cây Trọng lú lại nghe văng vẳng tiếng ai ngâm thơ “ Bên kia biên giới là nhà, bên đây biên giới cũng là quê hương” Trọng lú thắc mắc tự hỏi “ quái lạ, dưới này mà cũng có người ngâm thơ Tố Hữu nữa nhỉ”, Trong lúc Cha Vét lăn ra ngủ say ngáy khò khò, thì trọng lú rón rén lần theo nơi phát ra âm thanh ấy, thì ra tiếng phát ra từ trong một bụi rậm, Trọng lú hồi hộp bò thật chậm tránh tiếng động để quan sát kỹ thực hư, đến gần Trọng lú thấy tiếng ngâm thơ thực sự phát ra từ mõm một con chó,
 Trọng lú: chó biết ngâm thơ hay thế ? Mình phải bắt chuyện hỏi thăm nó xem sao ?
 Trọng lú bình tĩnh tiến lại gần hơn cất tiếng:” Xin lỗi, cho tôi hỏi thăm chó mà sao biết nói tiếng người hay thế ?
 Chó: “ Trước kia tôi là người, nhưng tôi sống theo bản năng của một con chó nên xuống đây mới được đầu thai làm chó đấy”
 Trọng lú:” Vậy trước kia ông là ai?”
 Chó: Thì là Tố Hữu chứ còn ai nữa, ông có nghe tôi ngâm thơ hay không ? Làm kiếp chó khổ lắm ông ạ, lên trên đó thế nào cũng bị chúng thịt, nên trên đường áp giải tôi lên trần gian, tôi giả vờ lăn ra chết dọc đường, bọn chúng tưởng tôi đã chết nên kêu xe chở tôi đi bệnh viện cấp cứu, mà bọn âm binh này rõ ngu thật, đã là ma mà còn chết cái nỗi gì nữa cơ chứ, thế là lợi dụng bọn âm binh áp giải mất cảnh giác tôi vọt luôn, khi chúng biết mắc lừa chúng phát lệnh truy nã săn lùng tôi khắp nơi, tôi phải trốn chui trốn nhủi suốt ngày, buồn lòng nên ngâm mấy câu thơ cho vơi nỗi buồn í mà.
 Trọng lú: Thế ông có biết tin tức gì về cụ Hồ, cụ Mác, cụ Lê nhà ta không ?
 Chó: Trong lúc lang thang kiếm ăn tôi có nghe người ta nói rằng các cụ hiện giờ đang bị giam vĩnh viễn ở một nơi vô cùng đặc biệt, có lính canh nghiêm ngặt lắm, vì chính quyền sợ các cụ mà thoát ra được sẽ gây đại họa cho cả trần gian .
 Trọng lú: Sao nghiêm trọng vậy?
 Chó: Vì các cụ bị bệnh tâm thần hoang tưởng rất nặng, không chữa được, cứ đòi nhất định là phải đưa cả nhân loại đi lên CNXH, mà CNXH là cái Đéo gì đâu, tôi bỏ bao công sức ra ca tụng nó, để rồi cuối cùng kết quả như thế này đây, à mà ông gặp thằng Hòang Phủ Ngọc Tường chưa ? nó bị các oan hồn trong trận Mậu Thân năm 1968 ở Huế truy sát đòi mạng, nó hiện giờ cũng không khác gì tôi đâu.
 Trọng lú: Thế cũng khổ nhỉ
 Chó: Cả tôi và nó đều phải sống trong sợ hãi, mà ông đang đi đâu ?
 Trọng lú: Thì tôi và ông Cha Vét bên nước Venezuala cùng nhau đi gặp các cụ để hỏi cho rõ chuyện ấy mà
 Chó: Thế ông cho tôi đi với nhé
 Trọng lú: Ồng bị truy nã khắp nơi, không sợ bị bắt lại sao
 Chó: Ông cứ bỏ tôi vào vali hành lý là mang đi vô tư, đến chỗ nào bị khám xét tôi sẽ nhảy ra trốn, xong đâu đấy lại chui vô, à mà này cho ông Hoàng Phủ Ngọc Tường đi với, hắn cải trang tươm tất nhập thành đoàn cứ như là đi du lịch thì đố ai nhận ra.
 Trọng lú: Đoạn này vắng chẳng có ai, ông theo tôi lại chỗ gốc cây, gọi Cha Vét dậy rồi ta cùng đi luôn nhé
 Chó: Tôi sẽ chỉ đường ông đến chỗ hắn đang ẩn núp
 Trọng lú: Thôi đi nhanh lên nào ông ạ
 Chó: Gâu Gâu Gâu .

Mời xem hồi thứ Bn: Gặp anh Hoàng Phủ Ngọc Tường/ Tai ương bất chấp lên đường tầm sư.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét